Thi sĩ Trường Sơn - Ngày xưa làm báo xông pha

Đăng bởi : Mạc Tường Vi . Ngày : 2021-06-21 11:08:21

(GMTCH14) Nhà thơ lão thành ấy dùng bút danh Trường Sơn để lưu giữ những kỷ niệm về “một thời xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Năm 2021, Trường Sơn sáng tác nhiều bài thơ hay dạt dào cảm xúc, đặc biệt về Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam 21/6. Diễn Đàn Doanh Nhân Toàn Cầu xin chia sẻ cùng bạn đọc.

Nhà thơ Trường Sơn. 

Tác giả Trường Sơn tên thật là Trần Tấn Lân, năm nay ông 66 tuổi với 37 năm tuổi Đảng, quê ở xã Mỹ Chánh, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Ông tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước và chiến đấu trực tiếp ở chiến trường miền Đông Nam bộ từ tháng 03/1973 đến tháng 9/1976.

Sau 30/4/1975, Trường Sơn tốt nghiệp đại học Kinh tế Đà Nẵng và làm việc tại cơ quan nhà nước tỉnh Bình Định. Từ năm 2000, ông làm giám đốc điều hành các dự án: Hạ tầng cơ sở nông thôn (CBRIP), dự án World Bank (WB) tại Bình Định cho đến năm 2010 nghỉ hưu và chuyển về sống ở quận 2, TP.HCM.


Trong thời gian công tác, ông đã viết đăng nhiều tin, bài chuyên ngành trên báo Lương thực, Nông nghiệp, Tài chính, Đầu tư, báo đài Bình Định. Trường Sơn sáng tác nhiều thể loại thơ mang nhiều cảm xúc. Tưởng nhớ về thời hào hùng của bộ đội trên rừng Trường Sơn, ông viết về phong cảnh, thiên nhiên, cảm tác về những nơi mình đi qua như bài “Quê Mạ”, ông viết về chuyện đời thường, con người và xã hội… Gần đây, ông viết về chiến dịch chống dịch Covid, đặc biệt viết về nghề báo để dành tặng những người hoạt động trong ngành báo chí.

Diễn Đàn Doanh Nhân Toàn Cầu xin giới thiệu chùm thơ của Trường Sơn đến với bạn đọc:

Huyền tích Trường Sơn "một thời xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

QUÊ MẠ

Về thăm thành Huế một ngày mưa

Dòng chảy sông Hương đò vẫn đưa

Em gái chống, chèo nghiêng nón lá

Dịu dàng thanh tú dễ thương chưa.

Tràng Tiền thơ mộng, giọt rả rích...

Núi Ngự bình yên... Thiên Mụ chùa

Gió lướt hàng cây rung cánh biếc

Nam Giao vẳng vọng khúc ca xưa.

                                                                         (Trường Sơn)

CHUNG TAY CHỐNG DỊCH

COVID lây truyền... trẻ đến già

Thi hành giãn cách không vào - ra

Lực lượng thành phố đà quyết liệt

Khoanh vùng dập dịch cứu dân ta.

Truyền giáo Phục Hưng lén tụ họp

Gây họa cộng đồng luật không tha

Đêm... ngày lãnh đạo bám cơ sở

Chiến trận xông pha giữ nước nhà.

                                                                                   (Trường Sơn)

YÊN BÌNH
(Viết tặng các nhà báo hưu trí).

Ngày xưa làm báo xông pha
Ngày nay sức yếu điệu đà lướt phây

Ngày xưa viết lách chắc tay
Ngày nay gác bút nhìn mây yên bình

Ngày xưa mắt mũi đẹp xinh
Ngày nay bạc tóc soi hình ngẩn ngơ

Ngày xưa vóc dáng như mơ
Ngày nay gối mỏi lững lờ, ngâm nga

Ngày xưa bay bổng cao, xa
Ngày nay quanh quẩn ở nhà thủ dinh

Ngày xưa vui đón bình minh
Ngày nay đôn hậu tự tình hoàng hôn

Vẫn còn đấy... tấm lòng son
Hẹn ngày nắng đẹp 
                               Sài Gòn đoàn viên!   

                                                                                             (Trường Sơn)

CÁNH CHIM KHÔNG MỎI

(Viết tặng bà xã - cựu nhà báo)

Chuyện về một nữ phóng viên

Hôm nay nhớ lại triền miên bao ngày

Thời xưa điện “đóm” lắt lay...

Muốn dùng tư liệu chạy ngay đi tìm

Đời nhà báo tựa cánh chim

Một xe đạp một con tim dâng trào

Miền trung trưa nắng gắt gao

Thân gầy bụng đói cồn cào ruột gan

Mùa mưa gió bão ngập tràn

Đường đi cơ sở muôn vàn khó khăn

Kiên gan... sâu sát, gần dân

Đảo xa miền núi khi cần đến ngay

Làm rồi, học nữa hăng say

Bao đêm thức thảo tin, bài héo hon

Tay cầm viết, tay bồng con

Trẻ thơ nồng giấc mẹ còn việc công

Yêu nghề phải biết sâu, nông

Tinh thông bản lĩnh giữa dòng đại dương

Tiệc tùng tay bắt, mặt mừng

Và khi tác nghiệp hiện trường hắt hiu

Gia đình chịu khó, nâng niu

Cơm ngon canh ngọt sớm chiều phu thê

Con ong cần mẫn đi... về...

Cha già, mẹ yếu trăm bề thảo ngoan

Ghé vai gánh việc công đoàn

Chăm lo đời sống của toàn cơ quan

Không hề oán trách, thở than

Gia đình, bè bạn dịu dàng mến thương

Tuổi xuân đỏ lửa chiến trường

Huy chương quân báo vết thương trên mình.

Vào nghề báo, nhập Nghĩa Bình

Nhiều năm tách tỉnh thâm tình vẫn vương

Đâu cần danh vọng phô trương

Chẳng ham thần thế nhịn nhường bạn ta

Vuông tròn việc nước việc nhà

Niệm tâm hướng thiện về già yên vui

Nghỉ ngơi mười mấy năm rồi

Đồng môn đồng nghiệp không vơi tấm long

Phong Lan vẫy gió vừng đông

Non cao, biển rộng thắm hồng lời ca

Vạn ngày... ngọn bút không tà

Bước chân an lạc nhìn hoa mỉm cười.

                                                                                            (Trường Sơn)

SÔNG GIỒNG
(Con sông chảy qua Tp Thủ Đức)

Sông Giồng nước chảy về đâu

Chiều buông cá quẫy lên màu phù sa

Xuôi bờ hoành tráng, nguy nga

Kề nhau với những tòa nhà vươn cao

Triều dâng tiếng sóng dạt dào

Nhẹ nhàng mây gió... len vào câu thơ.

                                                                                                (Trường Sơn)

XÓM NGHÈO

(Ngày thành phố giãn cách do Covid)

Hột gà nướng, cá viên chiên

Bánh giò, xôi khúc lặng yên phố hè

Lượn vòng hẻm ngõ vắng hoe

Chơi vơi rao bán lệ nhòe nắng trưa

Những ngày ế ẩm chiều mưa

Mẹ già, con trẻ rau dưa tháng ngày

Phố phường sống tạm lắt lay

Dân nghèo xóm trọ đêm nay ví dầu.

                                                                                               (Trường Sơn)

Mạc Tường Vi - Hoa Nắng

TIN CHUYÊN MỤC LIÊN QUAN
qc-chanweb
addRight