Nghề báo: Cháy mãi niềm đam mê

Đăng bởi : Hoa Nắng . Ngày : 2020-12-05 07:24:30

(ceotoancau.vn) Đức Vượng ấp ủ nghề báo từ năm 16 tuổi nên quyết tâm theo đuổi đam mê, viết nên nhiều bài báo nói về cuộc sống, đặc biệt những người có hoàn cảnh khó khăn, đó là niềm hạnh phúc của anh.

Đức Vượng (Nguyễn Văn Vượng) sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tốt nghiệp chuyên ngành Cử nhân Kinh tế - Hành chính văn phòng. Sau nhiều cố gắng nỗ lực, Đức Vượng cũng đã thực hiện ước mơ sau khi trải qua công việc của một giáo viên dạy lịch sử.

Đức Vượng thích được đi du lịch nhiều nơi để làm công việc thiện nguyện giúp đỡ những người nghèo. Vốn dĩ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, từng được nhiều người giúp đỡ, cưu mang nên anh luôn sẵn sàng tham gia các chương trình thiện nguyện từ Nam ra Bắc.

Đức Vượng cũng thích sáng tác thơ. Thơ của anh chân phương, chan chứa tình cảm yêu thương với gia đình và cuộc sống. Sau đây là một số tác phẩm của anh:

Bàn tay mẹ

Bàn tay gầy guộc xương xương

Bàn tay chất chứa tình thương vô bờ

Nốt chai tay mẹ cứng đờ

Cho con có được tuổi thơ ngọt ngào

 

Trời giăng bao trận mưa rào

Mồ hôi mẹ đổ, làm sao xóa mờ

Cấy cày, gặt hái, thu khoai

Nắng mưa mẹ trải ở ngoài ruộng nương

 

Mẹ tôi ấp ủ yêu thương

Một đời lam lũ dẫn đường tôi đi

“Con ơi đừng có lo chi

Mẹ yên vui lắm, có gì buồn đâu

 

Cốt là cứ nhớ thương nhau

Nỗ lực cố gắng, về sau an hòa”

Mẹ như cành trúc la đà

Gió đời thổi lắm mẹ già yếu hơn

 

Bàn tay gầy guộc run run

Bàn tay đã trải muôn trùng bể dâu.

Nắm đôi tay mẹ thật lâu

Trong vòng tay mẹ thật sâu ân tình!

(Sài Gòn ngày tháng xa nhà 08/3/2010)

Đức Vượng

 

Nghĩa sinh thành

Mấy mươi năm tần tảo nuôi con,

Không mắng la, cũng chẳng roi đòn,

Nâng niu, dỗ dành từng giấc ngủ,

Mẹ dành phần dở, con miếng ngon.

 

Giờ mẹ già, gầy nhom, ốm yếu,

Máu thịt đã dành cho con yêu,

Con của mẹ bao giờ thấu hiểu?

Mẹ như đèn trước gió, liu xiu.

 

Có thức đêm, mới biết đêm dài,

Mẹ còn, thật hạnh phúc cho ai!

Hoa hồng vẫn cài trên ngực trái,

Ở đời chỉ một mẹ, chẳng hai.

 

Trách ai ngược đãi bậc sinh thành,

Giận người bất hiếu đấng cao sanh,

Căm phẫn dành cho phường vô lễ,

Uất nghẹn con tim, sẹo chẳng lành.

(Hà Nội ngày 08/3/2020)

Đức Vượng

Nhớ lời cha dạy

Bây giờ con đã lớn

Làm thân tráng đời trai

Con sẽ gánh đủ thứ

Hẳn sẽ nặng đôi vai

 

Những lời cha nhắn nhủ

Con nhớ kỹ biết không

Dẫu chuyện gì chăng nữa

Phải sống thật với long

 

Nếu như con sống tốt

Bị vu khống sau lưng

Con không nên buồn bã

Mà hãy cứ vui mừng

 

Con cứ an nhiên sống

Chẳng ghen ghét người ta

Nếu con không có lỗi

Tội họ mang con à...!

 

Những điều cha muốn nói

Còn nhiều lắm con ơi

Nếu con đường con bước

Gặp bão tố phong ba

 

Nếu đời xô con ngã

Đừng chán nản buông xuôi

Ngã đâu đứng lên đó

Bước tiếp không, được lùi

 

Còn về tình bè bạn

Ai thân thiết với ta

Cứ thật tâm thật dạ

Đừng lừa lọc con à...

 

Còn những ai tính toán

Tiền bạc… và công danh

Dù thân thiết đến mấy

Quyết tránh xa cho thành

 

Trong tình yêu cũng thế

Phải chung thủy thiết tha

Xem họ là tất cả

Đừng lừa dối người ta

 

Còn nếu yêu thắm thiết

Bỗng nhiên… phải chia tay

Đừng buồn đau con nhé

Do duyên… nợ chưa đầy

 

Giờ tuổi cha còn khỏe

Thì dạy dỗ dìu con

Nhưng mai nay già yếu

Lỡ khi cha chẳng còn

 

Không nên khóc con ạ

Phải mạnh mẽ… hồn nhiên

Vì không sớm thì muộn

Ai cũng phải quy tiên...

 

Những gì mà cha viết

Con học kỹ nghe chưa

Sống theo lời cha dạy

Sẽ tốt đấy con à...

 

Cứ an nhiên mà sống

Thứ đến hãy mừng vui

Thứ đi không luyến tiếc

Cứ hồn nhiên… mỉm cười...

(Sinh nhật xa nhà, Đà Lạt 25/6/2020)

Đức Vượng

Ngày nhà giáo

Cầm bút lên định viết một bài báo

Bỗng nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Quá xấu hổ cho những lần kiêu ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người

 

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được, thầy cô ơi!

 

Con hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia

Là một lớp người lớn lên và biết sống

Mặt đất như trời xanh mơ mộng

Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

 

Khởi đầu cho một chuyến đi xa

Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật

Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất

Cả cuộc đời thầy cô dõi bóng theo em ...

(Viết nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2020)

Đức Vượng

Thời sinh viên

Bỗng giật mình khi nhìn lại tháng năm

Thuở học trò lạc khi nào chẳng biết

Thời sinh viên đã từ lâu từ biệt

Ta là ai giữa thăm thẳm cõi đời?

 

Xin một lần nhìn lại, một lần thôi

Mùa hạ cháy của mười năm về trước

Những vần thơ bâng khuâng mà thao thức

Sao bây giờ xa lắc quá ta ơi???

 

Cứ nghĩ rồi mình sẽ nhớ không nguôi

Thuở học trò đẹp như trong cổ tích

Vậy mà không, bụi mờ rồi ký ức

Rồi một ngày ta sẽ quên ta

 

Rồi một ngày ta sẽ chẳng nhận ra

Ai là ta của ngày xa xưa ấy

Mùa hạ ấy xa rồi, thời gian như lửa cháy

Biết có kịp về đối diện với mình không?

 

Xao xuyến trong ta một mùa hạ cuối cùng

Phía em đi, những con đường rực rỡ

Hoa bằng lăng cứ tím lòng trên phố

Mười năm rồi, nhanh đến thế ư?

 

Có lẽ nào ta mãi mãi giã từ

Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ

Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ

Con đường chìm trong cỏ, nắng và hoa...

 

Có lẽ nào thời thương nhớ đã qua

Mùa hạ cháy trong chiều đa cảm gió

Ta tan lớp bồi hồi con phố nhỏ

Dấu yêu nào trong mắt thế thơ ngây?

 

Ta viết lại bài thơ cho một ngày

Ngày xưa ấy, thời yêu thương chưa nói

Thời vụng dại, ta sợ mình nông nổi

Để bây giờ day dứt mãi không nguôi

 

Ước được làm cơn mưa rơi về phía khoảng trời

Ta đưa em về lại sân trường cũ

Còn không những tán bàng xanh rủ

Ta trở về bé dại, ngây thơ...

 (Viết cho ngày khai trường 05/9/2020)

Đức Vượng

Mười năm

Mười năm rồi nhanh đến thế kia ư?

Ta không nghĩ mình già nua đến thế

Khi thấy thơ chẳng là gì đáng kể

Giữa cuộc đời ăm ắp những lo toan

 

Bỗng giật mình khi nhìen lại tháng năm

Thuở học trò lạc khi nào chẳng biết

Thời sinh viên đã từ lâu từ biệt

Ta là ai giữa thăm thẳm cõi đời?

 

Xin một lần nhìn lại, một lần thôi

Mùa hạ cháy của mười năm về trước

Những vần thơ bâng khuâng mà thao thức

Sao bây giờ xa lắc quá ta ơi???

 

Cứ nghĩ rồi mình sẽ nhớ không nguôi

Thuở học trò đẹp như trong cổ tích

Vậy mà không, bụi mờ rồi ký ức

Rồi một ngày ta sẽ quên ta

 

Rồi một ngày ta sẽ chẳng nhận ra

Ai là ta của ngày xa xưa ấy

Mùa hạ ấy xa rồi, thời gian như lửa cháy

Biết có kịp về đối diện với mình không?

 

Xao xuyến trong ta một mùa hạ cuối cùng

Phía ta đi, những con đường rực rỡ

Hoa bằng lăng cứ tím lòng trên phố

Mười năm rồi, nhanh đến thế ư?

 

Có lẽ nào ta mãi mãi giã từ

Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ

Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ

Con đường chìm trong cỏ, nắng và hoa...

 

Có lẽ nào thời thương nhớ đã qua

Mùa hạ cháy trong chiều đa cảm gió

Ta tan lớp bồi hồi con phố nhỏ

Dấu yêu nào trong mắt thế thơ ngây?

 

Ta viết lại bài thơ cho một ngày

Ngày xưa ấy, thời yêu thương chưa nói

Thời vụng dại, ta sợ mình nông nổi

Để bây giờ day dứt mãi không nguôi

 

Ước được làm cơn mưa rơi về phía khoảng trời

Ta đưa em về lại sân trường cũ

Còn không những tán bàng xanh rủ

Ta trở về bé dại, ngây thơ...

 

Ừ nhỉ, thời gian qua nhanh đến không ngờ

Lời yêu mãi bây giờ chưa kịp nói...

Ta nhút nhát, nên niềm riêng gió thổi

Mãi ước một ngày gió thổi đến bên em...

 (Sài Gòn ngày 15/10/2019)

Đức Vượng

Niềm hạnh phúc

Cả triệu người bấy lâu nay vẫn mong chờ

Nhớ những lần vì Thái, Mã u sầu

Bao năm rồi mòn mỏi bởi nỗi đau

Bỗng đêm nay vỡ òa niềm hạnh phúc

 

Sân Rizal một màu cờ đỏ rực

Bắc Trung Nam náo nức đợi tin vui

Mọi nẻo đường bỗng thưa vắng bóng người

Giờ bóng lăn Việt Nam là tất cả

 

Bác xe ôm bỏ cuốc xe cao giá

Anh bán hàng quên cả việc bán mua

Chị thợ may tạm gác chuyện thêu thùa

Vì đội tuyển thân yêu là trên hết

 

U 22 thắng đậm cả nhà vui như tết

Sáu mươi năm chờ viết sử hào hùng

Ngồi xem bóng mà tuôn đầy cảm xúc

Xin cảm ơn những chàng trai áo đỏ.

(U22 Việt Nam vô địch sea games ngày 07/12/2019)

Đức Vượng

Vươn tầm châu lục

Bao nhiêu năm đắng cay và nước mắt

Giọt lệ buồn se sắt mộng lòng fan

Những trận thua tan tác giấc mơ vàng

Rồi bác đến.... ngập tràn trong hạnh phúc.

 

“Chiếc đũa thần” bác vươn tầm châu lục

Gặp In-đô bác hạ gục dễ dàng

Tuyết Thường Châu còn chiến tích vẻ vang

Nắng Dubai ngập tràn tin chiến thắng.

 

Nhớ khi xưa bao tủi hờn câm lặng

Sợ Thái Lan như sợ “rắn Mai Gầm”

Rồi bác về ai nấy cũng vững tâm

Đưa tuyển Việt vượt tầm xa khu vực

 

Cảm ơn bác người bạn nơi xứ lạ

Đã mang về bao kỳ tích hôm nay

Park Hang Seo nhà chiến lược tài ba

Tên bác mãi trong lòng người Việt Nam...

(Hà Nội ngày 10/12/2019)

Đức Vượng

Chỉ tại Covid

Dịch Cô vít lan tràn thế giới

Lây truyền nhiễm đã tới khắp nơi

Dẫu cho góc bể chân trời

Người người hoảng sợ phải rời bỏ đi

 

Thương cho người... nghèo vì phận số!

Kiếm miếng cơm đến chỗ xa xăm

Ở nơi chiếu rách cũng nằm

Bây giờ dịch đến bỏ làm về quê

 

Đất của mẹ chẳng hề xua đuổi

Hỡi các con sớm tối mau về

Dẫu rằng thiếu thốn muôn bề

Nhưng tình ruột thịt không hề nhạt phai

 

Dịch tràn đến ai ai cũng biết

Sao nỡ đành phân biệt tình thâm

Mẹ thương gói trọn âm thầm

Quê hương rộng cửa... xa xăm hãy về.

(Nhân dịp quê hương Mê Linh bị cách ly vì Covid tháng 4/2020)

Đức Vượng

Trở lại Sài Gòn

Tôi trở lại với Sài Gòn phồn hoa

Nơi bạn bè tôi tối ngày vội vã

Nơi người thân tôi miệt mài hối hả

Giữa dòng đời tất tả với mưu sinh.

 

Tôi trở lại từ nơi ấy biết chăng

Lũ bạn tôi cũng dăm thằng mươi đứa

Hối hả bon chen nỗi niềm chất chứa

Cơm áo gạo tiền mấy đứa thảnh thơi.

 

Tôi trở lại từ nơi ấy xa xôi

Nơi cách quê tôi cả ngàn cây số

Vẫn thấy thân quen bởi tấm lòng rộng mở

Của những người luôn hớn hở với tình quê

 

Tôi trở lại đem theo nỗi đam mê

Của lũ bạn vẫn hướng về quê cũ

Vội vã gặp nhau bao giờ thấy đủ

Mai xa rồi vẫn thủ thỉ nhớ không?

(Sài Gòn lần trở lại ngày 12/9/2020)

Đức Vượng

Về Hà Nội đi em

Anh nói rằng về Hà Nội đi em

Nơi anh ở có Hồ Gươm soi bóng

Liễu ven hồ thướt tha như trong mộng

Tháp Rùa nghiêng soi bóng nước trong chiều!

 

Anh dắt em trong chiều tím tình yêu

Hôn thật nhẹ tóc em bay trong gió

Em nhìn kìa, Hà Nội tim bé nhỏ

Thủ đô yêu, cả nước lại hướng về!

 

Anh xa em nhưng vẫn trọn câu thề

Ngày không xa đón em về Hà Nội

Mình cùng nhau dạo quanh hồ mỗi tối

Hoa sữa thơm ngây ngất chút men tình!

 

Hà Nội ơi, em đến lúc bình minh

Có anh rộng vòng tay đang chờ đón

Dẫu biết rằng cuộc sống còn bận rộn

Vẫn nhớ hoài ở nơi đó có nhau...

(Hà Nội 22/9/2019)

Đức Vượng

 

Uớc Vọng

Ước vọng xây thành mộng kết hoa

Về sau chuyển đến ở chung nhà

Xuân vừa chạm ngõ thương nhiều quá

Hạ mới bên thềm nhớ lắm ta

Bởi muốn hôm này chào mẹ đến

Rồi mong bữa nọ đón thầy ra

Xem ngày hợp nhất duyên mình đã

Nhẫn ngỏ cầu hôn hạnh phúc nha

(Hà Nội, 15/11/2020)

Đức Vượng

Yêu

Chẳng biết yêu em tự khi nào

Vắng em một buổi dạ ngẩn ngơ

Ra đường gặp em nào dám nói

Chỉ nói yêu em trong giấc mơ.

Đức Vượng

Hoa Nắng

 

TIN CHUYÊN MỤC LIÊN QUAN
qc-chanweb
addRight